Tâm lý chủ quan trong cháy nổ vì ít xảy ra là một dạng tâm lý nguy hiểm. Chủ quan vì nghĩ rằng rủi ro còn xa. Và khi sự cố chưa từng xảy ra, con người dễ tin rằng mình vẫn đang an toàn, kể cả khi các dấu hiệu cảnh báo đã xuất hiện ngay trong không gian sống quen thuộc.
Tâm lý chủ quan trong cháy nổ – Cháy hiếm khi đến bất ngờ như ta vẫn nghĩ
Nhiều người vẫn hình dung cháy là một tai nạn “ập đến bất thình lình”, không kịp trở tay, như thể ngọn lửa tự nhiên xuất hiện từ hư không. Nhưng nếu nhìn lại phần lớn các vụ cháy lớn trong đời sống, có thể thấy chúng đều bắt nguồn từ những rủi ro cháy nổ sinh hoạt rất nhỏ và quen thuộc như thiết bị điện sử dụng quá tải trong thời gian dài, dây dẫn đã xuống cấp nhưng chưa được thay thế, ổ cắm lỏng, hoặc thói quen sử dụng điện – lửa thiếu kiểm soát kéo dài qua nhiều năm.

Cháy hiếm khi xảy ra trong một khoảnh khắc đơn lẻ. Trước đó là cả một quá trình tích tụ nguy cơ âm thầm, nơi các dấu hiệu cảnh báo xuất hiện lặp đi lặp lại nhưng không đủ “nghiêm trọng” để khiến con người hành động ngay. Chính sự quen thuộc và cảm giác “chưa có gì xảy ra” khiến những tín hiệu ban đầu bị hợp thức hóa, rồi dần dần biến mất khỏi sự chú ý.
Điều đẩy con người vào tình huống nguy hiểm không phải là sự bất ngờ của đám cháy, mà là tâm lý chủ quan trong cháy nổ như tin rằng rủi ro còn xa, rằng mọi thứ vẫn đang trong tầm kiểm soát. Khi các dấu hiệu nhỏ liên tục bị bỏ qua, nguy cơ không mất đi, mà chỉ chờ đến thời điểm vượt ngưỡng để bùng phát thành sự cố nghiêm trọng.
Giai đoạn bình thường trước sự cố và những tín hiệu bị bỏ qua
Trước khi cháy thực sự xảy ra, hầu hết các gia đình đều trải qua một giai đoạn có thể gọi là “bình thường giả tạo”. Ở giai đoạn này, những dấu hiệu cháy bị bỏ qua không xuất hiện một cách dữ dội, mà rất nhẹ, rất ngắn, đủ để con người nhìn thấy nhưng chưa đủ để khiến họ dừng lại và hành động. Sự trì hoãn lặp đi lặp lại khiến các tín hiệu cảnh báo cháy sớm trong gia đình dần mất đi giá trị cảnh báo vốn có, trở thành một phần quen thuộc của đời sống.
Mùi khét thoáng qua dễ bị phớt lờ
Mùi khét nhẹ từ ổ cắm, dây điện hoặc thiết bị điện gia dụng thường chỉ xuất hiện trong vài giây, đôi khi mờ nhạt đến mức khó xác định nguồn. Chính vì vậy, nó rất dễ được giải thích bằng những lý do quen thuộc như: “chắc do bụi bám”, “do thiết bị mới bật”, hay “chắc thoáng qua thôi”. Vì không gây đau đớn hay phản ứng tức thì, mùi khét hiếm khi được coi là một dấu hiệu nguy hiểm cần xử lý ngay.

Thực tế, mùi khét thường là dấu hiệu đầu tiên cho thấy dây dẫn quá tải, lớp cách điện bị xuống cấp hoặc tiếp xúc điện không ổn định. Khi mùi này bị bỏ qua, nguy cơ cháy không biến mất mà tiếp tục tích tụ trong âm thầm, trong khi con người vẫn sinh hoạt bình thường, ngủ nghỉ, sử dụng thiết bị như chưa từng có cảnh báo nào xuất hiện.
Tâm lý chủ quan trong cháy nổ – Tia lửa nhỏ, tiếng điện lách tách quen tai
Những tia lửa nhỏ khi cắm điện, tiếng lách tách phát ra từ ổ điện cũ hay thiết bị sử dụng lâu năm là hiện tượng khá phổ biến trong nhiều gia đình. Sự lặp lại khiến chúng trở nên quen thuộc đến mức không còn gây chú ý. Não bộ dần coi đó là “âm thanh nền”, không đủ nguy hiểm để kích hoạt phản xạ an toàn.
Chính sự quen dần với những dấu hiệu này tạo ra thói quen xem nhẹ nguy cơ cháy, nơi con người không còn nhận diện rõ ranh giới giữa bình thường và bất thường. Khi các cảnh báo nhỏ liên tục bị bỏ qua, rủi ro không được xử lý từ sớm sẽ chờ đến thời điểm thích hợp để bùng phát thành sự cố lớn – lúc mà phản xạ an toàn đã quá muộn để cứu vãn.
Sự quen dần với nguy cơ và tâm lý xem nhẹ lặp lại
Nguy hiểm trong cháy nổ hiếm khi đến từ một quyết định sai duy nhất, mà thường bắt nguồn từ chuỗi những lần bỏ qua liên tiếp. Khi một dấu hiệu bất thường xuất hiện nhưng chưa gây hậu quả ngay, não bộ có xu hướng tự điều chỉnh nhận thức để giảm cảm giác lo lắng. Lần đầu là nghi ngờ, lần thứ hai là chấp nhận, đến lần thứ ba thì coi đó là chuyện bình thường.

Chính quá trình lặp lại này nuôi dưỡng tâm lý chủ quan trong cháy nổ một cách âm thầm. Mỗi lần phớt lờ mùi khét, tia lửa nhỏ hay tiếng điện lách tách, con người lại tự củng cố niềm tin sai lầm rằng nguy cơ đó “không đáng kể”. Nguy hiểm bị bình thường hóa, còn sự cảnh giác thì bị bào mòn theo thời gian.
Đáng lo ngại hơn, khi nguy cơ đã trở thành thói quen quen mắt quen tai, não bộ sẽ không còn kích hoạt cơ chế cảnh báo như ban đầu. Những rủi ro cháy nổ sinh hoạt vì thế không còn được nhìn nhận như mối đe dọa, mà chỉ là một phần “chấp nhận được” của đời sống thường ngày. Đây chính là nền tảng khiến nhiều gia đình không nhận ra rằng mình đang sống chung với nguy hiểm ở cự ly rất gần.
Khi sự cố bị trì hoãn, phản xạ an toàn cũng bị trì hoãn theo
Việc chậm xử lý các dấu hiệu ban đầu không chỉ làm tăng khả năng cháy nổ, mà còn tác động trực tiếp đến phản xạ an toàn khi có dấu hiệu cháy. Khi não bộ đã quen với việc “chưa sao”, nó sẽ cần nhiều thời gian hơn để chuyển trạng thái từ bình thường sang khẩn cấp.
Trong những tình huống nguy hiểm, phản xạ nhanh quyết định khả năng sống còn. Nhưng tâm lý chủ quan khiến con người thường mất thêm vài chục giây để xác nhận lại: “Có thật là nguy hiểm không?”, “Hay chỉ là mùi thoáng qua?”. Chính khoảng chần chừ này khiến thời gian vàng để xử lý sớm bị bỏ lỡ.
Khi sự cố vượt qua ngưỡng kiểm soát, phản xạ an toàn lúc này không chỉ chậm, mà còn dễ rơi vào trạng thái rối loạn. Con người không còn hành động theo kỹ năng, mà phản ứng trong hoảng loạn. Việc thoát nạn, dập cháy ban đầu hay gọi trợ giúp đều trở nên khó khăn hơn rất nhiều, dù nguyên nhân ban đầu chỉ là những dấu hiệu nhỏ từng bị xem nhẹ.
Vì sao đa số đám cháy lớn đều có dấu hiệu cảnh báo từ trước?
Thực tế cho thấy, hiếm có vụ cháy lớn nào hoàn toàn không để lại dấu vết cảnh báo. Trước khi bùng phát thành đám cháy nghiêm trọng, hầu hết đều trải qua một giai đoạn tích tụ với nhiều cảnh báo cháy sớm trong gia đình như mùi khét lặp lại, thiết bị nóng bất thường, dây điện xuống cấp, ổ cắm phát tia lửa.
Vấn đề không nằm ở việc dấu hiệu có xuất hiện hay không, mà ở chỗ con người có đủ nghiêm túc để nhận diện và phản ứng hay không. Khi hậu quả chưa xảy ra ngay, các cảnh báo này thường bị đánh giá thấp, thậm chí bị bỏ qua hoàn toàn vì không gây ảnh hưởng tức thì đến sinh hoạt.
Chính tâm lý “chưa thấy cháy thì chưa lo” khiến nguy cơ được tích tụ đủ lâu để vượt qua ngưỡng an toàn. Đến khi đám cháy thực sự bùng phát, mọi cảnh báo trước đó mới được nhìn lại như những tín hiệu rõ ràng – nhưng lúc này đã quá muộn để sửa sai.
Tâm lý chủ quan trong cháy nổ và những quan điểm cần thay đổi ngay
Để giảm thiểu rủi ro, điều cần thay đổi đầu tiên không phải là mua thêm thiết bị, mà là thay đổi cách nhìn nhận về nguy cơ. Cháy nổ không phải sự kiện hiếm hoi chỉ xảy ra ở đâu đó xa xôi, mà là rủi ro có thể hình thành ngay trong chính sinh hoạt hàng ngày nếu các dấu hiệu cảnh báo bị bỏ qua.

Mỗi mùi khét, mỗi tia lửa nhỏ, mỗi âm thanh bất thường cần được xem là tín hiệu yêu cầu kiểm tra, chứ không phải thứ có thể phớt lờ vì “vẫn dùng bình thường”. Khi con người coi phòng cháy là một phản xạ thường trực thay vì một kịch bản xui rủi, phản xạ an toàn khi có dấu hiệu cháy mới được kích hoạt đúng lúc.
Chỉ khi tâm lý chủ quan trong cháy nổ được thay thế bằng ý thức cảnh giác đúng mức, con người mới có thể ngăn chặn nguy cơ từ sớm, trước khi rủi ro tích tụ thành thảm họa. An toàn không đến từ may mắn, mà đến từ việc không bỏ qua những dấu hiệu nhỏ nhất. Trang bị ý thức PCCC cũng như xây dựng hệ thống PCCC đạt chuẩn từ hôm nay cùng Bảo hộ Sanboo! Hãy liên hệ nếu bạn cần chúng tôi!
Thông tin liên hệ:
- Địa chỉ: Số 19 Ngách 11, Ngõ 1295 Giải Phóng, Hoàng Liệt, Hoàng Mai, Hà Nội
- Điện thoại: 0965 996 288
- Website: https://baohosanboo.com/
- Email: sales.sanboo@gmail.com

